17/08

  • Admin

“Bố hỏi bác sĩ: nối được thì giữ, không được thì huỷ chân con đi”

Biết rằng một khi hủy bỏ, đôi chân sẽ không thể lấy lại được, nhưng Dương Đức Hiếu (17 tuổi, ở Hà Nội) vẫn đề xuất với bố, vì không muốn gia đình phải tốn 500.000 đồng mỗi ngày để bảo quản tại nhà xác.

“Mình phải sống”

Ngày 3/1/2026, Dương Đức Hiếu gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Khi chiếc xe tải cán qua người, cậu bé 17 tuổi nằm dưới bánh xe, cơ thể chịu nhiều tổn thương nguy kịch. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Hiếu vẫn cố gắng kêu cứu những người xung quanh.

“Lúc đấy em chỉ có suy nghĩ là, mình phải sống, mình phải kêu để người ta cứu mình để mình sống tiếp”, Hiếu nhớ lại.

 

Tiến sĩ, bác sĩ Vũ Minh Dương, Chủ nhiệm khoa Hồi sức Ngoại, tới thăm Hiếu. Ảnh: Bệnh viện Quân y 103

Hiếu được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Để giữ lại mạng sống cho em, các bác sĩ buộc phải cắt bỏ gần như toàn bộ phần thân dưới.

“Nối được thì giữ, không được thì huỷ chân con đi”

“Cả bố và mẹ đều rất quan trọng với em. Hai người thay phiên nhau chăm sóc em. Mẹ ở lại viện với em liên tục, còn bố vẫn đi làm ở công ty. Mỗi ngày bố đi hơn 40 km, tan ca lại ra viện với em, sáng hôm sau lại bắt xe về đi làm. Mẹ thì luôn động viên, củng cố tinh thần cho em, còn bố cũng góp phần rất nhiều để em có thêm động lực vượt qua” - Hiếu nhớ lại.

Bố không thể ở bên Hiếu liên tục như mẹ, nhưng sự hiện diện của anh lại được tính bằng những chuyến đi đi về về, bằng những giờ làm việc rồi vội vã chạy đến bệnh viện, và bằng việc luôn có mặt khi con cần.

 

Anh Đại và chị Hoà - bố mẹ của em Dương Đức Hiếu. Ảnh: Đào Đạt

Với Hiếu, bố không chỉ là người chăm sóc em trong những ngày nằm viện. Anh còn là người để Hiếu có thể nói ra những điều khó khăn nhất.

Hiếu nằm viện được khoảng 3 tháng thì gọi bố vào, bảo là đôi chân để gửi ở nhà xác mỗi ngày mất năm trăm nghìn, Hiếu xót ruột, gọi bố vào bảo bố ơi, bố hỏi bác sĩ có nối được chân con thì để, không nối được thì bố mang đi huỷ đi” - anh Đại (Bố của Hiếu) nghẹn ngào kể lại.

Điều mà Hiếu nghĩ đến khi ấy là khoản tiền 500.000 đồng mỗi ngày để bảo quản phần cơ thể bên dưới tại nhà xác. Một cậu bé 17 tuổi vừa bước qua cửa tử lại nghĩ đến việc làm thế nào để bố mẹ bớt thêm một gánh nặng.

 

Cậu bé Hiếu vẫn nghị lực trên con đường phía trước. Ảnh: Đào Đạt

Trong khi đó, mẹ Hiếu vẫn là người thường xuyên động viên, củng cố tinh thần cho con.

“Dù mất đôi chân nhưng con vẫn có đầu óc minh mẫn, tay vẫn hoạt động tốt. Vì thế, con vẫn có thể làm điều mình thích và đi ra thế giới bên ngoài. Con vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người khác” - chị Hòa, mẹ của Hiếu, nói với con.

Người bố dù không nói nhiều, nhưng vẫn lặng lẽ đi cùng con từ những ngày sinh tử trong bệnh viện đến lúc Hiếu bắt đầu học cách sống với một cơ thể không còn nguyên vẹn.

Có lẽ, chính sự đồng hành ấy đã giúp Hiếu hiểu rằng: đôi chân có thể mất đi, nhưng cuộc sống của em vẫn còn nhiều điều tốt đẹp phía trước.

“Tương lai cũng giống như ngày mai, vì nó luôn đến”

Sau biến cố, Hiếu vẫn nghĩ về tương lai. Em vẫn muốn tiếp tục ước mơ theo học ngành học công nghệ thông tin, tìm một công việc phù hợp và từng bước tự lập, để bố mẹ không phải lo cho mình mãi.

 

“Ước mơ của em là tiếp tục theo đuổi ngành IT (công nghệ thông tin), để có thể phụ giúp bố mẹ” - Hiếu chia sẻ.

Có lẽ, đó cũng là cách một cậu bé 17 tuổi đang học cách bước tiếp. Bởi ngay từ lúc nằm dưới bánh xe, giữa ranh giới sinh tử, Hiếu đã lựa chọn điều quan trọng nhất: "Mình phải sống"

Post Views: 85